Trời bởi đương thu, gió rất buồn
Mây chiều giăng thấp cạnh hoàng hôn
Ta nghe thoảng chút dư âm cũ
Từ cõi xa vời, mắt ngóng trông!
Từ biệt là thôi, còn chi nữa?
Mất mùa thu dịu cả xuân xưa
Thấy nhau, chỉ thể tìm trong mộng
Tiếng nấc lặng thầm, người hiểu chưa?
Tháng ngày nhọc nhằn trĩu đôi vai
Sựt nhớ người xưa chỉ thở dài
Tơ tưởng hồn hoang trong khoảng trống
Trách ai vụt mất chuyện tương lai!
Tàn thu đang chừng như ngập đến
Cớ gì tiếc rẻ nỗi niềm riêng
Trong tim sẵn có mồ chôn đó
Thôi đành giữ kín dưới trời quên...
N-P
[Only Registered and Activated Users Can See Links. Click Here To Register...]