Ta xa rồi một vùng thơ vụng dại
Mãi muôn đời không khỏi lắm bâng khuâng
Em về đâu sau nhiều năm xa cách?
Biển bây giờ đã mặn hơn ngày xưa!
Ta hay đứng trông chiều thu đổ lá
Gió năm nào em vẫn nhớ hay chưa?
Ta gom lại, từng chuyện xưa rất cũ
Như người đi nhặt lại lá vàng thưa
Để dịu lại những tàn phai ngày đó
Em có còn dang dở điều gì chưa?
N-P
[Only Registered and Activated Users Can See Links. Click Here To Register...]