Đêm vào thu mưa rơi nặng hạt
Tôi nghe lòng sao lạnh giá cô đơn
Từng giọt mưa như réo rắc nổi buồn
Trong tâm khãm của cuộc đời viễn xứ
Gió mùa thu từng hồinhư giận giữ
Xé không gian trong đêm tối mịt mù
Cuốn theo từng những chiếc lá sầu thu
Trong đêm vắng của thu buồn quạnh quẽ
Tiếng lá rơi như lời thỏ thẽ
Như ngày đầu em đã nói yêu anh
Nổi khỗ đau như chiếc lá xa cành
Tôi cô độc trong đêm dài nơi đất khách
Nổi buồn ơi sau mi ngày càng chồng chất
Làm cho ta đau xót đến ngậm ngùi
Hơn hai mươi năm trời sầu mãi không nguôi
Vẩn đau khổ trong nổi niềm nhung nhớ ấy
Muốn quên đi sao lòng còn nhớ mãi
Đến mùa thu là tê tái tim lòng
Từng nỗi sầu cứ trỗi dậy trong tâm
Tôi sợ lắm khi mùa thu đã đến
Thuyền tình kia đã rời xa tách bến
Sao tôi còn nước mắt đọng quanh mi
Cuộc đời ơi ! Tôi đã lầm lỗi những gì ?
Hay chỉ vì .. ra đi …Không ở lại ?
N-P
[Only Registered and Activated Users Can See Links. Click Here To Register...]