View Single Post

  #3 (permalink)  
Old 10-22-2007, 02:49 AM
Shamida's Avatar
Shamida Shamida vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Super Moderator
 
Join Date: Oct 2007
Posts: 2,172
Thanks: 936
Thanked 275 Times in 239 Posts
Rep Power: 6
Shamida has a spectacular aura aboutShamida has a spectacular aura aboutShamida has a spectacular aura about
Send a message via MSN to Shamida Send a message via Yahoo to Shamida
Default Chiếc ngai vàng (chương 3,4)

Buổi tối hôm đó, cảnh hồ Lãng Bạc rực rỡ khác thường. Người ta có thể nói là một cuộc dạ hội thần tiên hay một cảnh mộng ảo của tưởng tượng.
Suốt quanh bờ hồ, từ con đường Cổ Ngư qua làng Yên Thái vòng lại phía chùa Bà Đanh, cứ năm trước lại một tên Ngự lâm, tay phải cắp giáo, tay trái giơ cao một chiếc đèn lồng đỏ.
Ngay cửa chùa Trấn Quốc trông xuống, nhà thủy tạ kết bằng hoa cũng sáng rực như một tòa lâu đài kết ngọc dạ quang. Hàng vạn chiếc đèn phao lềnh bềnh trên mặt sông.
Dưới đất thì thế, trên trời thêm trăng sao vằng vặc, gió mát đưa hương ...
Nhân dân nô nức đi xem, bạt ngàn cả trên bờ. Ai nấy trố mắt nhìn như nhìn một hiện tượng lạ. Mà, thực thế, cổ lai chưa ai thấy một cuộc chương đăng nào lộng lẫy như cuộc chương đăng hôm ấy.
Lạ hơn là nó không nhằm ngày tết nào của dân chúng, cũng không trúng vào một khách điển nào của Triều đình. Cứ theo giấy sức của phủ Bình Chương Quân Quốc Sự Vụ thì cuộc vui này cốt để mừng sự thái bình trong nước, từ khi Lý Chiêu Hoàng lên ngôi. Nhưng, sự thái bình mà các nhà đương chức cố biểu dương, ca tụng kia, quần chúng rất lấy làm ngờ. Tin đồn về cuộc khởi biến của Đông Hải Vương cùng cái dã tâm Trần Thủ Độ muốn thoán ngôi nhà Lý hằng ngày chẳng vẫn làm cho nhân tâm phải xao xuyến đó ru? Dù vậy, những cuộc vui bao giờ cũng vẫn là sở thích của dân chúng hiếu kỳ. Người ta hãy gác mọi chuyện quan trong ra, kéo nhau đi xem đã, đi để tìm lấy một chút tưng bừng cho cuộc đời tẻ ngắt, đi để kiếm lấy ít cảm giác tân kỳ.
... Bỗng, văng vẳng từ phía sông Tô Lịch đưa lại, tiếng bát âm mỗi lúc một gần. Rồi, một đoàn ba con rồng lửa sừng sững tiến vào hồ Lãng Bạc ...
Một tiếng pháo hiệu ... Chừng hai trăm chiến thuyền, từ trước vẫn nấp trong các bóng cây rậm ven hồ, nhất thời ùa ra đón giá. Những tiếng hô “vạn tuế”.
vang vào trong bờ, lây sang bách tính, ầm ầm như sấm dậy ...
Chiến thuyền giạt ra làm hai cánh, kèm ba con hỏa long tiến lại nhà thủy tạ.
Ba quân tấu khúc Quân Thiều.
Khi thuyền rồng áp mạn, Chiêu Thánh Công chúa (tức Lý Chiêu Hoàng), vận toàn sắc trắng, tha thướt lên lầu. Bốn tên cung nữ xúm quanh bưng các ngự dụng và gánh những đôi lư trầm tỏa khói thơm tho ...
Trần Thủ Độ, mặc đai nhung trang, tiến lên sau rồi đến mấy vị lão thành văn võ.
Nhã nhạc cử khúc Thái bình, Trận bão hoan hô lại vang lừng bốn phía ...
Nghe giọng kim sang sảng, người ta nhận ra rằng hai đội thủy binh kia đều là cung nữ trá hình.
Tiếng nhã nhạc, tiếng hoan hô vừa dứt, Thủ Độ truyền phát ống lệnh. Tức thời, đoàn thuyền chiến, bên đèn xanh, bên đèn đỏ, dàn thành trận thế, hăm hở ra khơi ...
Ồng lệnh thứ hai nổ Cuộc thủy chiến, hay nói là tấn trò Triệt Giang đoạt A Đẩu, bắt đầu. Những hỏa hổ bắn ra như mưa lửa, tiếng chiêng trống, tiếng hò reo vỡ lở. Mặt hồ nổi sóng, như phiến xà cừ vỡ nát tan tành.
Sau một cuộc xung phong dữ dội, đoàn thuyền xanh, quân Đông Ngô, dần dần thua chạy. Binh Hán đồng thanh ca khúc Khải Hoàng. Triệu Tử Long bồng A Đẩu ra bằng rơm, kéo sĩ tốt về lĩnh thưởng. Lý Chiêu Hoàng bỗng đứng phắt dậy, trái tim nhường thôi đập, hai mắt hoa lên ...
Thì ra Triệu Vân, mũ vàng, giáp vàng, uy nghi lẫm liệt nọ chính là Trần Cảnh, người mà Lý Chiêu Hoàng đang trộm nhớ thầm mong.
Thấy chàng quỳ xuống làm lễ, Chiêu Hoàng vội nân chàng dậy. Nàng hổ thẹn, liếc mắt nhìn quanh:
Thủ Độ cùng các quan tùy giá đâu ca, bọn cung nhân cũng mỗi đứa một nơi nàọ. Chiêu Hoàng khẽ nói:
– Nghe nói Tướng quân vâng lệnh quan Chỉ Huy Sứ đi đâu xa có việc cớ sao lại ở đây?
– Hạ thần vừa về thì được lệnh đóng vai Triệu Vân trong cuộc đua thuyề để Ngự lãm.
Nghe câu ấy, Chiêu Hoàng cảm thấy cả một nỗi buồn man mác khi vắng người yêu.
Nàng nhìn Trần Cảnh, thấy chàng lẫm liệt như một vị thiên thần trong cổ tích.
– Tướng công đi, phong cảnh dọc đường hẳn là vui mắt lắm?
Nhận thấy ý trách móc trong câu nói, Trần Cảnh khẽ nắm lấy tay Chiêu Hoàng.
Nàng không tỏ ý kháng cự, mắt nhìn xa, mặt bừng đỏ ...
Trước hai người đèn lửa sáng rực, đoàn thuyền bơi lượn như một đám thủy quái hiện lên muôn lớp sóng màu. Những câu hát êm đềm, ngân nga, đưa lại cho tâm hồn những cảm giác say sưa.
Trần Cảnh ghé vào tai Chiêu Hoàng, cất giọng một người tình nhân nói:
– Ta xuống thuyền ra chơi giữa hồ.
Chiêu Hoàng không trả lời. Ngạc nhiên, Trần Cảnh nhìn nàng. Dưới ánh đèn hồng, chàng nhận thấy sắc mặt nàng tái mét.
Chàng nhắc:
– Theo tôi.
Chàng sắm nắm xuống tàu. Chiêu Hoàng vẫn yên không nhúc nhích. Chàng khẽ nắm tay Chiêu Hoàng kéo đi. Sự đụng chạm khiến Chiêu Hoàng cảm xúc rất mạnh.
Chiếc thuyền nhẹ nhàng lướt sóng ra khơi ...
Chiêu Hoàng thoạt tiên muốn chạy trốn. Tấm lòng trinh bạch của nàng như e ngại một sự nguy hiểm. Sự gần gụi với chàng, trái lại, khiến nàng thổn thức, sung sướng một cách lạ lùng.
Chiếc thuyền thong thả lướt trên mặt nước ...
Chiêu Hoàng bâng khuâng như bay trong cõi mộng. Thốt nhiên, nàng giật mình, nghe tiếng Trần Cảnh rỉ thầm:
– Nương nương tha tội cho tôi nhé ... Tôi cần phải nói câu này.
Chiêu Hoàng cúi mặt, nói qua một tiếng thổn thức:
– Chẳng hay Tướng công muốn nói gì?
– Mấy hôm tôi đi xa. Nương nương buồn, nhớ lắm thì phải?
– Sao Tướng công biết?
– Tôi lấy lòng tôi mà đoán thì biết.
Nàng cười:
– Sao Thái hậu khéo đoán thế? Vâng, mấy hôm tôi quả nhiên buồn vơ vẩn.
– Nương nương có biết vì sao chăng?
Chiêu Hoàng mỉm cười, không nói.
Nàng đẹp biết chừng nào! Dưới ánh đèn và ánh trăng sao, gương mặt nàng lúc ấy thực là một bài thơ tuyệt đẹp về tình.
Trần Cảnh quàng tay lên vai Chiêu Hoàng, tha thiết:
– Chiêu Thánh Công chúa ơi! Sự buồn nhớ vẩn vơ ấy duyên do chính vì lòng ta yêu nhau. Công chúa thực là ngọn Thái Sơn chắn ngang trước mặt tôi vậy. Vì nàng mà tôi lắm khi chẳng thấy mặt trời, nhìn khắp vũ trụ, tôi chỉ thấy nàng, thấy cái hình ảnh của nàng. Tình ư? Hay là sự cuồng vọng? Chỉ có Trời biết!
Linh hồn tôi buộc chặt lấy nàng cũng như cành kia ăn liền vào cây nọ. Nàng là tính mệnh của tôi; một lời nói, một nụ cười của nàng có thể làm cho tôi vui sướng hay khổ não đến chết được.
– Trần lang! ....
– Công chúa ơi, tôi yêu Công chúa, tôi đoán rằng đối với tôi nàng cũng chẳng vô tình. Sự đoán phòng như thế biết rằng có ...
– ... Đúng lắm chàng ạ. Lòng thiếp cũng yêu mến chàng biết bao! Mỗi khi gần chàng, thiếp sống một cách đầy đủ; xa chàng, thiếp chỉ những héo hắt vì nhớ mong.
Trần Cảnh sung sướng, ôm nàng sát vào lòng. Chiêu Hoàng nhắm mắt lại, quên hẳn cuộc đời ... Một tiếng hát gần khiến nàng tỉnh mộng. Nàng nhìn ra thì đêm đã khuya, trăng đã ngả, sương trắng đã đầy trời ... Vũ trụ lúc ấy như lẩn tránh, như mờ nhạt trước Tình Yêu ...
Bỗng, Chiêu Hoàng khẽ nói, giọng nhuốm buồn:
– Trần lang! Yêu em, tình chàng có bền mãi mãi được chăng?
Trần Cảnh nhìn nàng, có vẻ trách:
– Công chúa ngờ tôi?
– Em không ngờ chàng. Em chỉ lo người khác.. Mai sau, nếu duyên đên bẽ bàng thì nhìn trăng thêm thẹn với chị Hằng trong trăng lắm!
Dứt lời, nàng thở dài; hai hạt lệ ngập ngừng lăn xuống má ...
Trần Cảnh chưa kịp đáp, bỗng giật mình đứng phắt dậy. Chiêu Hoàng cũng luống cuống thẹn thùng. Đứng trên mũi chiếc thuyền chiến Trần Thủ Độ sừng sững hiện ra, đột ngột như một vị hung thần.
– À! Trần Cảnh to gan, dám để cho thiên hạ có thể ngờ vực cái thanh giá của Nương nương! .... Quân này phải trị tội mới được!
Vừa nói, Thủ Độ vừa nhảy vót sang bên thuyền rồng, vái chào Chiêu Hoàng đoạn nắm lấy Trần Cảnh và thét võ sĩ trói chàng lại.
Chiêu Hoàng đau đớn, nói:
– Tướng quốc ơi, đó là tại thiếp! .... Trần lang không có tội gì cả! – Tâu Nương nương, Trần Cảnh dám đem lời tà khúc làm rối lòng vua, không trị tội để làm gì. Mấy vần thơ trong cung cấm với cuộc ép giá mạo hiểm hôm nay đủ cho hắn phải rơi đầu!
Trước sự dụng tâm đê hèn của Thủ Độ, Chiêu Hoàng bỗng nổi giận:
– Nhà ngươi ít ra cũng nể mặt ta chứ? Ta không ngờ ngươi dám thóc mách cả việc riêng của ta để bêu xấu ta. Nhưng, tình nam nữ yêu nhau là lẽ tự nhiên của trời, có gì đáng thẹn. Ta thừa biết dụng ý của ngươi ... Tuy vậy, ta đã yêu Trần lang, ta cứ kết nghĩa phu thê với chàng. Truyền cho ngươi sớm mai phải đem việc ta hạ giá công bố cho đình thần và trăm họ biết.
Thủ Độ vừa sợ hãi, cúi đầu, vâng dạ.
Chiêu Hoàng vẫy tay, quát:
– Giờ ta cho ngươi hãy lui, để mặc ta với mấy đứa cung nhân là đủ! .... Mặt trời vẫn chưa lặng, nhưng phố xá đã thưa người. Lệnh giới nghiêm từ trong phủ Bình Chương vừa ban ra.
Thần Chiến Tranh và thần Chết hình như lảng vảng đâu đây, khiến cho lòng người nơm nớp ...
Thế mà, trong bầu không khí nặng nề sợ hãi, một tiếng rao hàng trong trẻo bỗng cất lên:
– Ai mua mật ra mua! ....
Tiếng rao từ phía cửa Nam đưa dần lại. Nhưng người thóc mách, nhòm qua khe cửa, đều lấy làm lạ khi họ thấy một cô gái ăn vận quê mùa nhưng gương mặt rất xinh tươi, vai gánh đôi thúng đầy những mận sắc vàng ngá, tím thẫm.
Cô hàng bước nhanh và đều, vừa rao vừa ngẩn ngơ nhìn hai bên dãy phố ...
Đến trước cửa hàng cơm nhỏ kia, ngoài có treo hai chiếc đèn giấy tua đỏ làm hiệu, cô ta dừng chân cất tiếng rao thực to:
– Mận quý ai mua không? ...
Tấm phên tre ngập ngừng hé mở. Một cái đầu trọc thò ra rồi con mắt độc long trên khuôn mặt vuông chữ điều nheo lại nhìn cô hàng.
Một phút yên lặng, hai bên như dò xét nhau.
– Mận bán thế nào?
Cô ả tươi cười:
– Thì ông hãy xem mới biết chứ mận này tiến được ...
– Cô đem vào đây.
Nhanh nhẩu, cô hàng gánh mận vào gần cửa.
Chủ quán giương mắt nhìn, giơ một tay lên xoa đầu, miệng cười tủm tỉm. Cô hàng cũng nhoẻn miệng cười, vấn lại vành khăn nâu.
Nhận được ám hiệu rồi, chủ quán cúi xuống giả vờ chọn quả, miệng khẻ nói:
– Cô ở Hồng Châu lại?
– Phải.
– Có việc gì quan trọng thế?
– Đại Vương vừa được tin rằng cái lưới hồng mà Thủ Độ căng đã lâu thì nay Lý Chiêu Hoàng sắp mắc phải rồi.
– Chính thế. Trong triều đã rục rịch tiếp ý chỉ hạ giá của Lý Nương nương.
Cô gái quê ra vẻ lo ngại:
– Thế thì mật kế của Đại Vương, tôi e chậm mất.
Vừa nói, cô ta vừa rút một phong thư dán kín có đóng dấu son đỏ chói giao cho chủ quán và ghé tai nói nhỏ mấy câu. Hắn ta gật đầu, khẽ đáp:
– Vâng, cô cứ an tâm về bẩm mệnh với Đại Vương rằng:
mật kế của người sẽ thi hành một cách khẩn cấp và chu đáo.
Cô hàng đặt gánh lên vai, chào rồi vui vẻ bước ra.
Chủ quán có ý băn khoăn:
– Ấy kia! Trời tối rồi. Không lẽ cô lại về Hồng Châu ngay? ... Cô nghỉ tạm đây, mai đi sớm có lẽ tiện hơn.
– Cảm ơn Ngài. Tôi còn bận việc khác phải đi. Và, ở lại đây, tôi e việc kín sẽ bại lộ.
Dứt lời, cô hàng lại nhí nhảnh bước ra.
– Ai mua mận không nào?
Tiếng đồng trong trẻo mỗi lúc một xa, một loãng vào cái lặng lẽ thê lương bao phủ khắp kinh thành.
Đằng này, chủ quán vội vàng đóng cửa cài văng đoạn cầm đèn quay vào trong buồng. Muốn cẩn thận, hắn ta soi khắp các gầm giường, gầm phản, xó xỉnh trong nhà rồi mới đóng cửa buồng lại, chống hai tay xuống mặt bàn, yên lặng ...
Trong vùng ánh sáng lờ mờ của đọi đèn dầu lạc, vẻ mặt chủ quán lúc ấy nghiêm nghị, trịnh trọng như người đang suy tính một việc gì phi thường. Con mắt độc long nhãn của hắn giơng tròn xoe, lúc nhìn chòng chọc vào một góc buồng tối, lúc đưa đẩy lập lòe như ánh gươm lia.
Hồi lâu, chừng vững lòng vì bốn bề vẫn yên lặng, chủ quán khẽ rút phong thư, nhận đích con dấu rồi xé phong bì, mờ tờ hoa tiên ra xem ...
Hắn nhẩm đi nhẩm lại đến ba bốn lượt, tuy mảnh giấy chỉ có hai dòng chữ lớn. Đọc xong, hắn cẩn thận gấp và chăm bức thư vào ngọn đèn. Chờ cho mảnh giấy và chiếc phong bì cháy hết, chủ quàn vò nát tàn tro, khoanh tay đứng nghĩ ...
Một tiếng động phía ngoài vụt khiến hắn ta lắng tai nghe, lông mày cau lại, mắt quắc lên, rất dữ tợn.
Tiếng động sột soạt như có ai cạo vào phên cửa. Chủ quán vội kéo bấc đèn cho ngọn lửa lụt hẳn xuống, rón rén mở cửa buồng lẻn ra.
Sột soạt ... sột soạt ...
“Quái! Ai đến hỏi gì lúc này? Hay cô hàng mận? Vừa tự hỏi câu ấy, chủ quán thấy hiện ngay trong tưởng tượng một khuôn mặt xinh tươi. Hắn ta mỉm cười, buông tiếng hát:
Cô mình má đỏ hồng hồng.
Xuân xanh bao nả, có chồng hay chưa?
Thấy cô, lòng những ước mơ.
Thắm toan khấn cụ Trăng già se duyên.
– Này thôi! Phó rèn đây, chẳng phải cô nào đâu mà vội khoe tốt giọng. Mở cửa ra!
Chủ quán cười ồ, vừa mở cửa vừa nói:
– À, bác Kiếm Hồn. Đi đâu tối tăm vậy?
– Có mận ngon đem sang làm quà bác đây.
– Thú nhỉ! Mời bác vào.
Một cái bóng đen chui theo chủ quán vào trong buồng. Ngọn đèn lại sáng tỏ.
Một người đàn ông to lớn, mặt láu lỉnh, râu xồm, nhìn chủ quán một cách chế nhạo:
– Anh hay ví von thế, chẳng trách những cô như cô hàng mận hôm nay không dám vào trọ hàng anh là phải!
Chủ quán ngạc nhiên, khẻ nói:
– Kìa, bác cũng gặp cô ta?
– Phải, mà cũng vì thế nên tôi mới đến đây.
– Ồ! ....
– Lý Hổ (tên chủ quán), sao lại “ồ”?
Chủ quán đỏ mặt:
– Tôi “ồ” là vì tôi ngạc nhiên ...
– Ngạc nhiên hay ghen?
– Đùa mãi! Này, nhưng cô ta xinh đấy chứ?
– Xinh hẳn chứ lại!
– Đại Vương chọn cô ta làm người thông tin thì còn ai nghi ngờ gì nữa!
– Cái ấy đã đành.
– Con gái mà gan phạm!
Kiếm Hồn giật mình:
– Xem thế ra bác không biết cô ra là ai?
– Không.
– Bác tưởng là một cô gái tầm thường đấy hẳn? Một vị nữ anh hùng đấy.
– Tên cô ta là gì?
– Lý Hạnh Hoa.
– Trời! .... Thảo nào! .... Thế vừa rồi Lý tiểu thư cũng có lại bác?
Ghé tai Lý Hổ, Kiếm Hồn nói nhỏ mấy câu.
Lý Hổ vui mừng:
– Được cả bác giúp cho thì còn gì hay bằng! Tôi đang lo một mình không làm nổi việc. Thế ta khởi sự ngay chứ?
– Phải đi ngay.
Trong hoàng thành hiện giờ canh phòng cẩn mật lắm. Nhưng, với ai kia chứ với ta thì dù chăng lưới ta cũng vào lọt như không. Ý tôi muốn trước hết vào hẳn cấm cung, thực hành mật kế của Đại Vương. Lúc trở ra, ta rẽ vào phủ Bình Chương và nếu tiện dịp, ngả phăng gian tặc là xong.
– Gớm, bác nói như Thủ Độ là một kẻ đớn hèn giết lúc nào cũng được! Mấy lại, Đại Vương là người anh hùng, chắc không ưa cái lối ám sát của bác đâu.
– Tôi tưởng tiện việc là xong.
– Đã đành thế, nhưng việc này ngoài sự ủy thác của Đại Vương, ta không nên khinh xuất tự chuyên.
– Bác đã nói thế thì thôi. Nào ta đi.
Lý Hổ thắt đoản đao vào lưng, tắt đèn rồi cùng Kiếm Hồn lẻn ra ngoài.
Trời tối như mực, gió thổi ào ào ... Hai cái bóng người chỉ giây phút không trông thấy đâu nữa ...

__________________

Mưa trong lòng hay mưa rơi trên phố
Hạt mưa rơi nhói buốt cả hồn tôi
Nhớ lúc xưa ngày hai đứa cùng bước
Giờ chỉ còn mình tôi đứng cô đơn
Reply With Quote